Ôm trọn mùa thu

Con đường anh đi, sương trắng phủ màn
Không còn nắng, không còn em sớm tối
Không còn thu, không lá vàng trút vội
Chỉ mình anh, lạnh lẽo giữa phố phường…

Ngủ ngoan đi, hỡi hình bóng yêu thương
Anh âu yếm, vỗ về mùa thu nhỏ
Anh ôm ấp trọn một mùa thu đó
Thu của anh – cả trời nhớ đong đầy…

– Lục Thiên Minh

Advertisements