– 07.12.2012

Ả đánh rơi điện thoại của bạn. Nó bể ra, lăn lóc giữa chốn ngã tư đường. Vừa sợ dòng xe cộ tấp nập qua lại, vừa sợ sẽ mất cả xe máy, ả không dám nhặt những mảnh vụn ấy về.

Mọi liên lạc của ả với bạn bè, vì thế, đều bị ảnh hưởng. Quan trọng hơn, chiếc điện thoại ấy chẳng phải của ả. Nó là kỉ niệm về thời sinh viên của bạn ả, và lưu giữ rất nhiều số điện thoại quan trọng.

Ả bối rối lắm, chẳng biết phải xin lỗi như thế nào. Ả hỏi bạn ả xem ả có thể mua đền điện thoại mới được không, hoặc gửi lại bạn ả khoản tiền mặt tương đương. Ả thật muốn biết xem mình có thể làm gì…

Bạn ả tiếc chiếc điện thoại, nhưng giận ả vì chẳng xin lỗi lấy-một-câu. Bạn ả cho rằng ả “TÂY” quá, cứ nghĩ tiền bạc sẽ giải quyết được mọi vấn đề.

Ả buồn!

Và còn buồn hơn nữa khi một người bạn khác bảo rằng: “Cũng may, em chẳng cho chị mượn điện thoại.”.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s