Lại bàn về xây dựng mối quan hệ ở Mỹ

Cách đây vài tuần, Phan tham gia một sự kiện nho nhỏ, gọi là Happy Hour, do văn phòng của thượng nghị sĩ Mark Warner tổ chức. Sau khi son phấn, cô chọn cho mình một chiếc quần tây suông dài và một chiếc áo kiểu cổ rộng đến ngang vai mỏng tang, mặc kèm với áo hai dây màu đen quý phái. Cô thấy thoải mái và tự tin lắm, vì tính chất vừa hở vừa kín, vừa thường vừa nghiêm của nó.

Sự kiện diễn ra ở một nhà hàng đồ nướng kiểu Mỹ, Seasoning 52. Theo chân anh phục vụ, cô bước vào một gian phòng khá tối, le lói với dăm ánh đèn vàng nho nhỏ. Áo vest, cà vạt, những con người cao gấp đôi cô đang đứng tụm năm tụm ba. Tay cầm những ly rượu đủ màu sắc sặc sỡ, họ trò chuyện với tông giọng chỉ vừa đủ nghe. Đó đây, thỉnh thoảng, vang lên những tràng cười giòn giã.

Còn cô hoàn toàn bất động, không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt.

Cô thấy mình quá nhỏ bé. Cô sợ hãi. Cô muốn về nhà. Họ là ai? Họ đang nói về cái gì? Làm sao cô có thể tham gia với họ? Nhỡ không biết nói gì nữa thì sao? Làm sao mình nhận ra khi người ta chẳng muốn tiếp tục cuộc nói chuyện nữa? Hoặc giả sử mình là người muốn dừng mọi thứ lại?

Cô xin một ly nước trắng, để tự trấn an mình, và cũng để đôi bàn tay bớt trống trải, thừa thãi. Hình dáng ly nước và ly rượu hoàn toàn khác nhau, càng tô đậm thêm ranh giới giữa họ và cô, như trêu ngươi…

Rúc mình vào một góc phòng, cô lặng lẽ quan sát.

Một người phụ nữ da ngăm đen tiến về phía cô, nhưng để ôm chào ba người đàn bà Phi Châu ngồi gần đó. Cô đoán họ đã không gặp nhau một thời gian dài. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi vừa chuẩn bị quay đi, bà tình cờ bắt gặp ánh mắt của cô. Sau khi khựng lại vài ba giây, Sonia nở nụ cười niềm nở và tự chìa tay ra:
– Hi, I’m Sonia.
– Phan. Nice to meet you, Sonia!
– Nice to meet you, Phan.

Đoạn hội thoại mở ra một tình bạn rất đẹp!


Bà hỏi tôi lần đầu tiên đến đây hay sao, rồi ở vai trò một người kết nối, khéo léo giới thiệu tôi với nhóm người cạnh bên. Tôi càng có cảm giác mình không thuộc về nơi này. Ai hỏi đến cũng khựng lại, cho rằng tôi nghèo, hoặc kém thông minh, nên học ở trường cao đẳng cộng đồng. Họ tìm kiếm bạn bè, đối tác làm ăn, chứ nào muốn mất thời gian tán dóc.

Bà vẫn đứng cạnh tôi, cố gắng tạo ra một cuộc nói chuyện xã giao xôm tụ. Tranh thủ cơ hội quý báu, tôi hỏi một lèo những gì mình đang thắc mắc, băn khoăn. Hóa ra, chồng của bà làm trong văn phòng thượng nghị sĩ. Thỉnh thoảng, bà cũng đến tham gia những sự kiện thế này. Còn bà ư? Bản thân bà là một luật sư. Bà động viên tôi dạn dĩ lên, và chỉ ra một số gương mặt rất nổi tiếng đang hiện diện trong bữa tiệc tối đó. Trước khi tạm chia tay, bà gợi ý một số lý do tôi có thể xin phép rút lui như gọi thức uống chẳng hạn.

Tôi quay người lại, tiếp tục bắt chuyện: “Bà ấy thật tử tế, đúng không?”, và làm quen với nhóm ba người đàn bà ban nãy. Họ ở Richmond, cách vùng này tận hai tiếng lái xe. Người phụ nữ gần tôi nhất từng đảm trách công việc giám sát nhân viên. Bà cho rằng nếu có một bài học cần khắc cốt ghi tâm, thì đó chính là TÔN TRỌNG mọi người, dẫu ta có thích họ hoặc không.

Điều này khiến tôi suy nghĩ. Tôi từng hỗn hào với nhiều người lắm, những con người tôi KHINH. Tôi lúc nào cũng cho mình biết lý lẽ, biết đúng sai, biết tư duy phản biện, không thể mù quáng tôn trọng ai đó chỉ vì nó là như vậy. Giờ, tôi nhận ra mình phải thay đổi.

Tôi lấy hết can đảm làm quen thêm với dăm ba người phụ nữ nữa trước khi một người đàn ông bước về phía nhóm tôi. Ông không đeo thẻ tên, chỉ tự giới thiệu mình là Mark một cách bình dị. Tôi ngờ ngợ, và cảm thấy thật mắc cỡ khi những người bên cạnh cất lời: “Good evening, Mr. Warner!” Lúc bước sang nhóm khác, ông cười với tôi: “By the way, I am a politician.”

Tất nhiên rồi, bởi tôi đã [ngớ ngẩn] hỏi Mark Warner: “What’s your name?”.

Trong khi bọn tôi vẫn xôn xao bàn tán, nhạc bỗng nổi lên. Mọi người dần im bặt, chú ý về một góc phòng, nơi ông Warner hài hước hỏi: “Có ai biết chàng trai điều chỉnh âm thanh đâu rồi không?”.

Trước khi ra về, tôi muốn đến chào Sonia. Tôi cảm thấy mối quan hệ giữa chúng tôi vô cùng khắng khít, gần gũi, nên nhẹ nhàng ôm bà từ sau lưng. Bà quay lại cười, không quên giới thiệu tôi với những con người bà đang trò chuyện. Tôi hỏi bà có thoải mái với việc tôi ôm bà như thế không. Bà vẫn niềm nở cười, từ tốn chỉ ra sự khác biệt văn hóa: người Mỹ gốc Phi vốn dĩ quen với CHẠM (touching).

Tôi và bà thảo luận những cách mở đầu câu chuyện, bởi tôi không thích đi vào vấn đề theo cách: “Nice to meet you, Nguyen. So what do you do/ what’s your job?” Bà gật gù, hoàn toàn đồng ý rằng câu hỏi thiếu tế nhị, nhưng lại chính là thứ xuất hiện đầu tiên mỗi khi vừa gặp ai đó.

Thế khen ai đó về màu hồng chóe của chiếc túi xách thì sao? Cả một cuộc hội thoại có thể sẽ phát triển theo hướng bảy sắc cầu vồng, hoặc những trung tâm mua sắm, hoặc cách phối chúng với trang phục tùy theo hoàn cảnh. Vậy việc đẩy đưa đến công việc hoặc thông tin liên lạc đâu còn là vấn đề to tát nữa?

(còn tiếp)
Thì Là

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s