Hãy yêu một người đàn ông (7)

I’m in love with a British #16

Sinh nhật anh 1m8, anh xin bố mẹ mua tặng cái thang nhỏ.  Anh nói với nàng 1m5,

– It’s a small two step ladder to help you reach things around the house.
Need to help make this place into your home too

I’m in love with a British #17

Sau đám cưới, 1m5 cũng muốn đổi họ.  Sau khi tìm hiểu kĩ lại, thì quá trình đổi họ cũng không phải dễ dàng.  Giấy tờ cần phải đổi tên, ít nhất, gồm có hộ chiếu, chứng minh nhân dân, bằng lái xe, thẻ tín dụng.  1m5 lại không sống ở Việt Nam hoặc ở Mỹ để hoàn tất các thủ tục cần thiết.  1m8 nghe xong, hỏi lại:

– You couldn’t just mail them a copy?

– It may be more work. You have quite a lot of time before making a final decision. I am not going to force my family name on you. Especially if it is very complicated to achieve. And the decision should be yours to make.
I want to marry you, whatever you name happens to be.
I want to make your life easier and your days better.

Thì Là

(Rodrigues và tôi chia tay hơn hai năm rồi.  Tới tận bây giờ, tôi vẫn luôn biết ơn trải nghiệm hẹn hò với anh.  Nhờ có anh, quãng thời gian tôi học ở William and Mary thêm ngọt ngào, đáng nhớ.

Tôi đoán, bạn đang muốn biết tại sao bọn tôi không còn đi chung một con đường nữa.  Nói thật với bạn, là vì tôi lỡ lời, đòi chia tay trong một cơn giận lẫy.  Rodrigues đau lắm, và anh không hiểu nổi tại sao tôi lại có thể dễ dàng mang tình cảm của anh ra đùa giỡn.

Thời gian sau đó, bọn tôi trở thành bạn tốt.  Anh vẫn quan tâm đến tôi.  Ngày sinh nhật tôi, anh dẫn tôi đi ăn phở.  Ngày tôi căng thẳng chuyện học hành, anh gửi cho tôi ít kẹo chocolate.  Những cử chỉ của anh khiến tôi thêm tự tin và mạnh mẽ.

Chi tiết này, thật ra, vô cùng quan trọng.  Lúc bấy giờ, xì tai gắn bó của tôi là Lo Lắng (Preoccupied).  Khi không còn được yêu đương, chăm bẵm nữa, tôi đã trở nên lạc lõng, mất phương hướng.  Mày mà, Rodrigues đã vô cùng tử tế.  Anh không những không hắt hủi tôi, mà còn nhắc cho tôi nhớ rằng mình có những giá trị đáng trân trọng.  Tôi không bao giờ quên ơn anh.  8 tháng sau, khi tôi gặp J.M., tôi đã là một con người trưởng thành hơn nhiều.  Tôi hẹn hò với J.M. không phải vì muốn quên đi Rodrigues.

Thêm nữa, tôi không bao giờ hù doạ sẽ chia tay J.M.  Tôi tự tìm đọc thêm về kỹ năng giao tiếp và giải quyết mâu thuẫn hiệu quả.  Công thức mà tôi đang áp dụng trong cuộc sống của mình mỗi khi gặp vấn đề là:

  1. Mô tả vấn đề.  Chỉ liệt kê sự thật.  Không nêm mắm muối.  Ví dụ, “Anh ơi, em liên tục đi học muộn.”
  2. Miêu tả cảm xúc của bạn. Ví dụ, “Chuyện này khiến em cảm thấy không vui.  Em áy náy khi làm gián đoạn việc học của thầy cô và các bạn cùng lớp.”
  3. Gợi ý hướng giải quyết.  Ví dụ, “Anh nghĩ xem, mình cần phải làm gì để có thể ra khỏi nhà sớm hơn 10 phút?”
  4. Cảm ơn. Ví dụ “Vậy mình sẽ chọn sẵn quần áo từ đêm hôm trước nha.  Cám ơn anh thật nhiều vì đã lắng nghe em nói, và cùng em tìm cách giải quyết vấn đề.  Để em làm nước ép trái cây cho anh uống nha.

Cám ơn bạn đã đọc những bài viết không đầu, không đuôi này.)

Có thể bạn quan tâm:

Hãy yêu một người đàn ông (1)
Hãy yêu một người đàn ông (2)
Hãy yêu một người đàn ông (3)
Hãy yêu một người đàn ông (4)
Hãy yêu một người đàn ông (5)
Hãy yêu một người đàn ông (6)
Hãy yêu một người đàn ông (7)

Advertisements

Please help me to find you, awesome wedding suppliers!

Dear wedding suppliers!

Let me introduce myself first.  I am getting married soon, and in the last couple of months, I have spent lots of time hunting down you guys.  Have you seen my comprehensive lists of Exeter photographers, florists, venues,and hair or makeup artists?  However, just because I have been able to find your service doesn’t mean that all of your potential customers could.  I have a huge desire to make my wedding perfect and patience.  Anyway, let me try and share with you my thoughts. Ready? Let’s start!

One. Blog

Why do you need to blog?  From my understanding, Google loves websites that are updated frequently.  In other words, blogging on a regular basis alone may increase your chances of appearing on the first pages.  Now, I could be wrong.  I know nothing about Google, to be perfectly honest.  As a bride, though, I like to see work done at my wedding venue.  I am curious to see how other brides have decorated my venue, which dresses and veils they have picked, at which particular spots they have their photos taken, etc. I would search using key words, “Reed Hall wedding florists,” “Reed Hall wedding photographers,” etc.  So why not showcase your work and inspire me?  I would love to spend more time browsing your website, and I am pretty sure that my behaviors, overall, will signal to Google that your website have relevant and high quality content, and Google would be less hesitant to recommend it.

In short, blog, please.

[Do you know what else I look for in your website, blog or Facebook fan page? While I am examining your portfolio, I still seek for other reputable wedding suppliers. Don’t you want to help your colleagues find jobs?  They will probably do the same to you if you are kind to them.  And the more websites/ blogs/ facebook refer to your page, the more Google loves you.  You can learn more about this with the keyword, “backlink.”]

Two. Be active on Instagram and Facebook.

When was the last time you posted on your page? If you don’t know what to publish on your page, you could try posting

  • an inspirational quote/ poem/ videos about wedding and marriage
  • tips on preparing for the wedding day (skin care/ hair care advice, for example)
  • a thank-you card from your former customers
  • your makeup kits/ photography gears/ flower studios
  • your recent work (taken by a professional photographer is highly recommended)
  • your previous work (Write about what you did that day last year and send the couple some love on their anniversary.)

Please don’t forget to use hashtags on Instagram.  You could use something broad, such as #love, but don’t forget to be specific.  By that, I mean ‘yourcity’weddingphotographer, ‘yourcity’bridalbouquet, etc.  If you cover more than one city, have more than one hashtags.  You could always go to popular Instagram accounts and see if you could learn from your colleagues.

I suggest that you add lines (dot/enter/dot/enter) between your main caption and the hashtags.  You could do this by typing out everything elsewhere (Facebook, for example), and then paste the entire message to Instagram.  Why?  Some expert think without those spaces, you seem to be so desperate for likes.

Three. Build good connections with your colleagues.

Do they recommend you on their website?  Do their Facebook pages like your Facebook pages? Do they think about you first when the wedding party is large and need an extra hand to ensure everyone is ready on time? When they are booked, do they recommend you to their otherwise-would-be customers?  If you are sick or have an emergency on a wedding day, are they willing to show up and help your customers?

I don’t know how you could work without colleagues, to be honest.

Four. Run Facebook advertisements.

Target your audience carefully.  Of course, you probably won’t be wrong to target those whose relationship status is engaged and living in your city.  If you are a florist, makeup artist or hairstylist, you could target Facebook users who claims that their gender is female.  In my opinion, it is more likely that they make the final decision on which suppliers to pick.

Six. Get your name out there.

Collaborate with other suppliers, and do editorial shoots. Participate in bridal shows and competitions.  Advertise your business on local newspaper.  Pin your business cards on coffee shop bulletins.  See if an influencer could be so kind as to write a review of your business and share it on their page.  Leave comments on your colleagues’ Instagram posts.

In the end, I don’t think you will be able to attract new customers if you are neither kind nor skilled.  Thus, as you learn about how to run a business, don’t forget to sharpen your technical skills.  That’s more essential.

Best of luck!
QuynhNhu

Wedding photographers, florists and venues in or close to Exeter

Hi there,

Thanks for visiting my page and congratulations on your engagement.  Try not to be stressed over wedding planning.  At the end of the day, I’m sure you will wed the person you love so dearly, and that’s all what matters.  If we haven’t been introduced, my name is QuynhNhu Phan, and starting September 2017, I shall pursue a Master degree in Special Education at the University of Exeter.

Have you read my previous post (wedding hair and makeup artists in or close to Exeter) yet?  Similar to that one, this post aims to help you find the majority of local wedding suppliers.  You won’t believe how long it took me to compose this post.  I read wedding blogs, looked at South West Wedding Awards Finalists in the past 4 years, employed hashtags on Instagram, etc.  Perhaps, I should be a detective, or offer a course on marketing for wedding suppliers.

My budget is low (5000 pounds), yet I am a creative artist with high expectations.  Are you curious about my final choices?  Our wedding venue is Reed Hall.  As we are both alumni of University of Exeter, this venue is meaningful to us.  We are also pleased that Reed Hall is an exclusive use venue.  As soon as we expressed our interest in hiring the building, they reserved all the bed and breakfast rooms for our guests.

Additionally, we are able to host our ceremony and reception at the same place.  This saves us from the trouble of organizing the transportation to our guests, who will be coming from Vietnam, Europe, and the States.  Besides huge glass doors, the Woodbridge restaurant at Reed Hall has a hardwood floor, providing us with an amazing opportunity for folk dancing.  (For your information, I fell in love with James not at first sight, but at our first folk dance.  Our wedding first dance, therefore, has been planned to be our first dance.)

Equally importantly, Reed Hall is a perfect choice for us because it’s quiet, peaceful, beautiful, and not close to the city center.  We are not a huge fan of the traffic around Christmas.  Likewise, there are ample of parking spaces nearby, free of charge.  If you live in Exeter, don’t you agree that parking near the city center can be expensive, and sometimes, impossible?

I hope that my sharing is helpful.  Let me know if you would like to know how I have picked my photographer, florist, hair and makeup artists.  I probably won’t start writing any reviews until my wedding is over though.

Best of luck!
QuynhNhu Phan

P/S: I’m sorry that the majority of my blog is in Vietnamese.  Raised up in this beautiful Asian country, I enjoy sharing my experience living in the States and in the United Kingdom to my friends.

Photographers

Florists

Venues

Hair and Makeup Artists in or close to Exeter

Greetings!

Thanks for visiting my page.  My name is QuynhNhu, and I am a Vietnamese girl who has immigrated to the States in my twenties.  While studying abroad in England, I met my now-fiance.  He proposed to me last December, and since then, I have been planning our wedding from across the ocean.

What makes this process so challenging is that many wedding suppliers are not good at promoting their services.  Now that I have successfully booked my hair and makeup artist, I feel obliged to share this list with future brides and grooms.  Hopefully, this list will make your planning easier, and that you will not regret your decisions solely because you are not fully aware of all of your options.

Best,
QuynhNhu Phan

Makeup Artists

Hairdressers

Hair and Makeup Artist

If you have found this list helpful, you may want to take a look at this list of Devon-based florists, photographers, and venues as well.

Kinh nghiệm xin visa du lịch Anh

Trong vòng 12 tháng, mình có 3 visa đi Anh, một visa đi với mục đích du học, và hai visa đi với mục đích du lịch.  Kinh nghiệm xin visa đi với mục đích du học không quá 6 tháng, mình đã chia sẻ rồi.  Hôm nay, mình sẽ viết về kinh nghiệm xin visa du lịch.

Tự giới thiệu: Mình đã từng đến Ấn Độ giao lưu trao đổi văn hoá 2 tuần, từng quá cảnh ở Nhật 1 ngày (mặc dù visa transit cho phép ở lại 2 tuần), và từng sống ở Mỹ hơn 4 năm (tính đến thời điểm mình nộp đơn xin visa).  Vậy nên, lý lịch của mình sẽ được ưu ái hơn những ai chưa bao giờ đặt chân đến những nước tiên tiến.  Nhân viên Sở Di Trú không có cơ sở để nghi ngờ rằng mình có thể trốn ở lại Anh, hưởng phúc lợi, cạnh tranh công ăn việc làm với người bản xứ…

Kinh nghiệm 1: Đừng xin visa du lịch với suy nghĩ sẽ trốn ở lại Anh.  Nếu làm như vậy, bạn sẽ góp phần phá hỏng uy tín của người Việt Nam, khiến cho đồng bào gặp nhiều khó khăn trong việc xin thị thực đến quốc gia này.  Đồng thời, bạn cũng tự đào hố chôn thân.  Bởi bạn sẽ gặp nhiều rắc rối trong việc xin visa du lịch châu Âu, Mỹ, và nhiều nước khác.

Kinh nghiệm 2: Nếu có dịp được tham gia những chương trình do Hội sinh viên, Đoàn sinh viên đứng ra tổ chức cùng với nước láng giềng, bạn không nên bỏ lỡ.  Khả năng được nhận thị thực gần như là 100%.  Nói lan man một chút, để sang Nhật quá cảnh, bạn cần có người bảo lãnh.  Nếu không có bạn bè ở Nhật, bạn nên bắt đầu suy nghĩ về việc mở rộng mối quan hệ của mình.

Tự giới thiệu 2: Kế hoạch sau khi vi vu ở Anh quốc lần thứ nhất của mình là quay trở về Mỹ, học nốt học kì cuối cùng và tốt nghiệp.  Kế hoạch sau khi vi vu ở Anh quốc lần thứ hai của mình là đến Miami, Florida thực tập.  Bằng chứng của mình gửi:

  • Vé máy bay khứ hồi
  • Bảng điểm của trường.  Nếu bạn đi du lịch với gia đình trong thời gian không được nhà trường cho nghỉ, thì nên gửi kèm đơn xin nghỉ học.  Nếu đã đi làm lâu năm, bạn có thể gửi hợp đồng lao động.  Hợp đồng nên được in trên giấy có đề tên và địa chỉ của công ty, nêu rõ chức vụ, thoả thuận lương bổng, thời hạn hợp đồng.
  • Thư nhận mình thực tập của Florida International University
  • Hoá đơn cho thấy mình đã đặt cọc thuê nhà trọ hai tháng ở Miami
  • Thẻ xanh (Mục đích của thẻ xanh là chứng minh mình được phép quay trở lại nước Mỹ. Nếu bạn dự định sẽ đón phà sang Pháp sau khi thăm Anh quốc chẳng hạn, thì bạn  cần có visa đến Pháp.)

Tự giới thiệu 3: Mỗi lần xin visa, mình đều bảo J.M. viết thư mời.  Trong thư mời, J.M. giải thích mối quan hệ của hai đứa, cũng như nêu vắn tắt dự định du lịch.  Mình nghĩ sẽ tốt hơn nếu nhân viên Sở Di trú thấy người nộp đơn có tìm hiểu về nước Anh, đã lên kế hoạch chi tiết xem là mình sẽ làm gì, đi đâu, v.v…

Kinh nghiệm 3:

  • Các giấy tờ chứng minh tài chính, thu nhập, tiết kiệm của bạn và của người bảo lãnh bạn trong vòng 3-6 tháng đổ lại.  Nguồn thu nhập phải rõ ràng, có nguồn gốc (có thể là tiền thừa kế, tiền lương, hoặc tiền cho thuê nhà, v.v…).  Bản do ngân hàng cấp chính thức thì tốt hơn bản in từ trên mạng.  Trong trường hợp bố mẹ ở Việt Nam là người chi trả cho chuyến đi, thì nên đính kèm giấy ghi rõ số tiền trong tài khoản ngân hàng hằng tháng (bank statements) của bố mẹ, cùng với giấy khai sinh (để chứng minh mối quan hệ cha mẹ – con cái).
  • Hoá đơn cho thấy mình đã đặt thuê nhà nghỉ, khách sạn ở Anh.
  • Nếu được mời, hãy nhờ người đón tiếp viết thư mời.  Nếu bạn tính ở lại chỗ của người đón tiếp, thì người đón tiếp có thể gửi đính kèm thêm giấy chủ quyền nhà.  Trong trường hợp người đón tiếp ở trọ, người chủ nhà trọ có thể viết thư, nêu rõ rằng bạn được phép nghỉ ngơi, ở ké phòng trọ.
  • Đính kèm hình ảnh, thư từ chứng minh mối quan hệ của hai người (dì cháu, bạn bè, cha mẹ, v.v…).  Nói lan man một chút, bạn chỉ nên dùng từ aunt khi nói đến chị hoặc em gái RUỘT của ba mẹ.  Tương tự, chỉ nên dùng từ uncle khi nói đến anh hoặc em trai RUỘT của ba mẹ.  Anh chị em họ của ba mẹ, được gọi là cousin.  Để phân biệt cousin, first cousin when removed, và second cousin, bạn có thể đọc thêm ở trang này.

Visa dạng du lịch chuẩn, không cho phép bạn đăng ký kết hôn, hoặc đi học, hoặc đi thực tập, hoặc đi làm có lương hoặc không lương.  Bạn phải xin visa du lịch riêng, phù hợp với mục đích của bạn.  Đây là bản hướng dẫn chi tiết cho Sở Di Trú Anh quốc biên soạn.

Sắp tới, Thì Là có một số bạn bè và người thân đến dự đám cưới từ Việt Nam.  Ngoài viết thư mời, Thì Là cũng chỉ chia sẻ kinh nghiệm thế này thôi.  Nếu có dịp đến Anh Quốc, thì nhớ hú hí Thì Là.  Thì Là có nhiều kinh nghiệm đi du lịch ở đất nước này lắm.  Đây là bài viết chia sẻ kinh nghiệm đóng hành lý lúc Thì Là đi du học. Còn bài viết chia sẻ kinh nghiệm du lịch vùng Tây Bắc xứ Wales thì ở đây.  Chúc các bạn may mắn nghen!

Thì Là

 

 

Chuyện một người Mỹ yêu chó

“Đồ ăn chú nấu cho chó ở trên bếp.  Con thích dùng, thì cứ tự nhiên.”

Cười.  Ông chủ nhà trọ, thật ra, không nói như vậy.  Ông tốt nghiệp chuyên ngành Văn chương ở Harvard, nên biết cách lựa lời lắm.  Nhưng đại ý lời mời của ông là vậy.  Thì Là nghe xong, chỉ cười.  Ông yêu chó mãnh liệt quá!  Sẵn sàng ra chợ, chọn mua loại thịt tươi, ngon, bổ dưỡng về nấu cho chó ăn.  May mà gặp được ông, bởi nhờ có ông, mình mới thêm hiểu, yêu thương, và tôn trọng loài chó.

Ông Eugene thường nấu cho chó ăn trước.  Ông giải thích rằng, con chó đói, đâu thể tự mở tủ lạnh, đâu thể tự chế biến thức ăn.  Ông thì ăn gì mà chẳng được, và ăn lúc nào mà chẳng được.  Ông thỉnh thoảng, còn nhào bột, làm bánh cookies cho mấy con chó ăn nữa.  Thú vị nhất, là ông cho chó của ông ăn thịt bò bằm đông lạnh.  Loại thịt bò thường được dùng với hamburger.  Ông nói, để vậy, vi khuẩn không thể sinh sôi, nảy nở.  Với lại, mấy con chó của ông cũng thích ăn như vậy; đối với chúng, hamburger này tựa như kem trong những ngày hè nóng bức.

Ông lúc nào cũng nói chuyện với chó như với con trẻ.  Nhà chật.  Chó đứng choáng đường, ông nhẹ nhàng nói, “Excuse me!” rồi nhích từ từ, cho mấy con chó thời gian di chuyển đến chỗ khác.  Khi Liquor sủa sủa về phía đôi vớ cũ của ông, ông hỏi Liquor có thích không, và nếu thích thì ông cho đó.  Tha hồ chơi, nghịch, xé.

Ông sẵn sàng hy sinh nhiều thứ cho mấy con chó của mình.  Ông đút cho con chó của ông ăn bằng tay.  Mấy con chó ăn vụng về, rơi vãi ra sàn nhà.  Ông cho chúng ăn xong, rồi quỳ xuống sàn quét dọn.  (Ông già rồi, nên quỳ dễ dàng hơn là đứng cúi khòm lưng.)  Ông còn ngủ chung với chúng nữa.  Có những ngày, chúng trèo lên giường ngủ, choáng hết chỗ.  Ông lẳng lặng trải tấm mền, nằm dưới đất.

Vậy nên, cuộc chiến Nga – Mỹ thật đúng là không ra gì.  Hai con người, nói là yêu nhau, mà đối xử với nhau thua cả cách ông Eugene đối xử với chó.  Trong tình yêu, đã cho đi rồi, thì không nên đòi lại.  Và đã bị đòi rồi, thì không nên chối từ.

Thì Là

 

Đám cưới ở Anh Quốc

Thì Là có một người bạn gái tổ chức đám cưới vô cùng đơn giản.  Tên của bạn ấy là Caroline.  Lễ cưới của Caroline diễn ra ở một nhà thờ nhỏ, nơi bạn ấy lớn lên, và là nơi gia đình của bạn ấy vẫn lui tới sinh hoạt mỗi cuối tuần.  À, thông thường, nhà gái chi trả toàn bộ chi phí tổ chức lễ cưới.  Thiệp mời thể hiện rõ điều này.  Ví dụ như, Ông/ bà Barack Obama trân trọng kính mời ông/ bà đến tham dự lễ thành hôn của con gái chúng tôi ABC (tên cô dâu) với XYZ (tên chú rể) vào lúc dfg tại hej.  Lúc thiết kế thiệp Save-The-Date, Thì Là đâu biết.  Cứ nghĩ ở một nước trọng nam khinh nữ, tên của chú rể lúc nào cũng phải được đề cập tới trước.

Viết tên người nhận thiệp, hoá ra, cũng là một nghệ thuật.  Ở Anh, người được mời là người có tên được ghi trên thiệp.  Nếu muốn để khách mời được tự do mời thêm bạn trai hoặc bạn gái, thì nên đề thêm “and Guest.”  Chẳng hạn, Ms. QuynhNhu Phan and Guest.  Khi mời hai vợ chồng, mà người vợ đã đổi sang họ chồng, thì có thể gọi cả hai người bằng tên đầy đủ của ông chồng.  Ví dụ, Mr. and Mrs. James Milton.  Khi mời hai vợ chồng, mà người vợ vẫn còn giữ họ của mình, thì nên đề tên của người vợ trước, kèm Ms., trước khi đề tên của người chồng.  Như là, Ms. QuynhNhu Phan and Mr. James Milton.  Có khi, người vợ đã đổi họ, nhưng lại “outrank” người chồng (trường hợp người vợ trở thành bác sĩ hoặc tiến sĩ), thì nên đề tên của người vợ trước, Dr. QuynhNhu Milton and Mr. James Milton.  Những cái này, bạn đọc có thể tìm đọc thêm khi Cốc Cốc “wedding ettiquette.”  Quay trở lại với chủ đề chính: một đám cưới giản đơn.

IMG_7932

Ở nhà thờ, Cha xứ là người chứng hôn. Những người không muốn theo đạo Chúa, có hai sự lựa chọn.  Họ có thể trả tiền để mời Registrar, tạm dịch là người từ Uỷ ban Nhân dân Tỉnh, đến dẫn dắt lễ thành hôn.  Nhạc nhẽo trong đám cưới với Registrar, không được phép đề cập đến Chúa trời.  Hoặc là, họ có thể hoàn tất thủ tục đăng ký kết hôn trước.  Sau đó, thuê một người, gọi là humanist celebrant, đến diễn tuồng.  Humanist celebrant được trả tiền để nói những gì cô dâu và chú rể thấy êm tai.

Sau khi lễ cưới của Caroline kết thúc, khách mời lái xe đến địa điểm đãi tiệc.  Caroline thuê village hall, tạm dịch là phòng họp hành của thị trấn, để mọi người đến ăn uống và nhảy nhót.  Ở Anh, có nhiều ngôi làng nhỏ.  Người trong làng, có dịp, lại tụ tập với nhau học yoga, nghe nhạc, chia sẻ các giống cây trồng, v.v…  Village hall thường có sức chứa lớn.  Có bãi đậu xe.  Có bàn, ghế, quầy bar, quầy bếp, dụng cụ ăn, ly, tách, v.v…  Có sàn gỗ (để mọi người thuê chơi đánh cầu lông, nếu muốn).  Khi đãi tiệc ở village hall, cô dâu và chú rể thường thuê thêm dịch vụ trang trí, nấu tiệc, cũng như phục vụ, rửa chén, và dọn dẹp.  Giá thuê village hall rất mềm, bởi người trong làng cho thuê không vì mục đích lợi nhuận.

Một số ít village hall có giấy phép để tổ chức lễ cưới.  À, ở Mỹ, thì mọi người muốn cưới ở đâu cũng được.  Có người cưới ở bãi biển.  Có người cưới ở nhà riêng. Còn ở Anh, lễ cưới phải được cử hành tại nơi được cấp giấy phép.  Nói lan man một chút… Bữa, Thì Là tính tổ chức đám cưới ở Stourhead.  Những bạn nào đã đọc qua bài viết chia sẻ kinh nghiệm đi du lịch Wales, chắc đã nghe đến Stourhead rồi.  Căn biệt thư này có một khu vườn đẹp thơ mộng lắm, nơi ngài Darcy lần đầu tiên cầu hôn với Elizabeth Bennet trong bộ phim Kiêu Hãnh và Định Kiến (Pride and Prejudice).  Ở Stourhead, có hai đền thờ (temple) được cấp phép để tổ chức hôn lễ.  Đặc biệt, đền Apollo ở trên cao, có góc nhìn đẹp khôn tả xiết.  Tuy nhiên, ngay cả vào những ngày đẹp trời, lễ thành hôn nhất định phải được cử hành dưới mái vòm của đền Apollo.   Thì Là thì chỉ ước ao được làm lễ cưới ở mảnh đất gần đền Apollo, để cả khu vườn, bờ hồ và khung cảnh làng quê xa tít tắp đẹp như tranh vẽ ấy trở thành phông nền.  Và để đất trời chứng giám cho cái lời thề sông hẹn biển của hai người yêu nhau đến điên dại. Những chỗ như thế này đắt.  Người có tiền còn thường cử hành hôn lễ ở rạp chiếu phim, nông trại, sở thú, công viên thuỷ sinh, tàu SS Great Britain, lâu đài, v.v…

Ở đám cưới của Caroline, việc ăn uống cũng không cầu kì.  Mẹ của Caroline tự tay chuẩn bị đồ ăn.  Khách khứa dùng đĩa, thìa, dao và nĩa bằng giấy.  Dùng xong, mọi người vứt cả vào sọt rác.  Caroline chẳng phải mất công hoặc mất tiền thuê người dọn dẹp.  Và vì cô chọn kiểu tiệc buffet, cô cũng không cần sắp xếp chỗ ngồi, thuê người phục vụ.

Đám cưới của Thì Là rồi sẽ được tổ chức ở Reed Hall.  Reed Hall cho phép Thì Là chọn ra hai món khai vị, hai món chính, và hai món tráng miệng.  Những lựa chọn này được in trong thiệp cưới.  Khi phúc đáp (RSVP), khách sẽ cho Thì Là biết xem liệu họ có đi được hay không, cũng như món ăn mà họ lựa chọn.  Thì Là cần phải chuẩn bị sơ đồ ghế ngồi.  Trước mỗi ghế, là bảng tên nho nhỏ (place card).  Bảng tên, cho khách mời biết chỗ ngồi chính xác của họ, và cho người phục vụ biết món ăn mà khách đã chọn (thịt gà, thịt bò, thịt cừu hay cá).

IMG_8161

À, đám cưới của Caroline. Sau khi ăn xong, mọi người phụ sắp xếp lại bàn ghế, rồi cùng nhảy nhót theo điệu làn quê (folk dancing).  Nếu bạn có đến Anh quốc, hãy thử tham gia English Ceilidh một lần.  Lúc nào, cũng có một người hướng dẫn (caller).  Người hướng dẫn sẽ chỉ cho tất cả mọi người từng bước nhảy.  Sau khi tập dợt qua (ít nhất) một lần, mọi người sẽ có dịp nhảy với nhạc.  Người hướng dẫn vẫn sẽ nhắc chừng cho đến khi mọi người đã thuần thục.

Lại nói tiếp, Caroline không dùng nhạc đã được thu sẵn, mà cũng chẳng thuê band.  Trong thiệp mời, cô rủ rê bạn bè đến tham dự mang theo một nhạc cụ.  Những bản nhạc sẽ được cung cấp tại đám cưới, làm kỉ niệm.  Cứ vậy, khách khứa đến, tự gầy dựng sratch band.  Một người bạn thân của cô đồng ý làm nhạc trưởng, giúp chỉ huy dàn nhạc.  Thông thường, folk band gồm 4 người.  Tiền thuê mỗi nhạc công dao động có thể lên đến 100 bảng, cộng với xăng xe đi lại.

Cuối cùng, Caroline còn tự mua giấy về in thiệp.  Mực đen, in trên giấy bìa trắng cỡ A4.  Tất nhiên, để giảm thêm chi phí, cô dâu chú rể còn có thể đến phòng Registrar, tạm dịch là Uỷ Ban Nhân Dân, để đăng ký kết hôn cùng với hai nhân chứng.  Không tiệc tùng, không ăn uống, không nhảy nhót gì sấc.  Thì, mục tiêu quan trọng nhất của buổi lễ thành hôn vốn dĩ chỉ vậy thôi.

Có câu nói truyền miệng như thế này, “Something old, something new, something borrow, something blue.” Tức là, cô dâu mê tín sẽ tìm cho ra bốn món: một món mới, một món cũ, một món mượn, và một món màu xanh xanh.  Món cũ cũ, có khi là một đồng sixpence.  Cô dâu sẽ để đồng tiền cổ xưa này trong đôi giày của mình, mong cho cuộc sống mới thịnh vượng, ăm ắp may mắn.

IMG_6815

Những chuyện ngoài lề.  Nếu được mời tham dự đám cưới, thì khách mời nên dành thời gian phúc đáp.  Đặng, người tổ chức tránh lãng phí tiền bạc và thức ăn.  Và cũng tránh bị hụt hẫng.  Nếu đã quyết định tham dự, thì khách mời nên sắp xếp để có mặt ít nhất khoảng 15 phút trước khi hôn lễ bắt đầu.  Như vậy, khách mời mới có thời gian tìm chỗ đậu xe, ổn định chỗ ngồi, và không lỡ mất phần cô dâu xuất hiện.

Đám cưới có thể có những dress code khác nhau, tạm dịch là quy định về phục trang.  Dress code có thể là white tie, black tie, beach formal, semiformal, hoặc casual.  Dù là casual, thì khách mời cũng không nên mặc áo ba lỗ, quần jeans, hoặc quần shorts.  Quý bà nên tránh mặc màu trắng, màu kem.  Lý do là, cô dâu thường mặc màu trắng, và thường muốn là nhân vật duy nhất mặc màu trắng.  Cuối cùng, ở Anh, trời mưa nắng thất thường.  Nếu được mời tham dự đám cưới ở Anh, bạn nên chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất.

Thì Là

Bạn được mời tham dự đám cưới ở Anh, nhưng đang lo lắng về thủ tục visa?  Nghe nói, dịch vụ làm visa du lịch Anh của Visana rất đáng tin cậy.  Bạn nào đã biết đến Visana rồi, cho Thì Là tí nhận xét với nhé.  Còn đây là link bài Thì Là chia sẻ, dành cho những bạn nào tò mò, muốn biết kinh nghiệm tự xin visa du lịch Anh Quốc.  Nếu bạn đã nhận được visa, Thì Là có một số lời khuyên về việc chuẩn bị hành lý ở đây.

Dạy con để chút tiền dằn túi

. Có người cha muốn dạy con mình để chút tiền dằn túi, phòng khi gặp rủi ro, khi phải đương đầu với những tình huống bất đắc dĩ.

Thỉnh thoảng, người cha lại kiểm tra. Theo lời người cha than thở, thì con mình LÚC NÀO CŨNG xài hết tiền dằn túi. Mỗi lần như vậy, người cha chỉ biết buồn rầu, cho con mình thêm tiền sau khi kiên nhẫn dặn dò tới lui, xui ngược.

Học về Tâm lý Uốn nắn Hành vi, Quỳnh Như nói, người cha này đang làm ngược. Muốn dạy con mình để dành tiền, mà lại thưởng mỗi khi nó xài hết tiền. Nếu Quỳnh Như là con của người cha này, Quỳnh Như cũng chẳng dại gì mà không dùng hết cho sướng. Tại vì chỉ có khi Quỳnh Như nhẵn túi, cha mới rủ lòng thương.

Thêm nữa, vì lịch thưởng của người cha này là ngẫu nhiên, người con sẽ có nhiều động lực hơn để hầu bao lúc nào cũng cạn. Nếu người cha kiểm tra vào một ngày cố định, biết đâu người con chịu khó để dành tiền từ lúc được cho đến lúc biết mình sắp bị kiểm tra.

Kể cho mọi người nghe chơi. Bây giờ, đố mọi người nha, làm sao chúng ta có thể giải quyết vấn đề này?

. Chuyện đi học ở WM

Hôm nay, Quỳnh Như gặp một bạn không chịu ăn trưa. Bạn nói bạn có lớp liên tù tì từ 9h sáng đến 5h chiều, nên không có thời gian rảnh rỗi cho chuyện ăn uống.

Quỳnh Như nhìn đồng hồ, rồi nhận xét rằng bạn có nửa tiếng trước khi lớp học tiếp theo bắt đầu. Bạn lại lý sự, “Nhưng mà ăn uống thì tốn kém lắm.”

(Bạn ở trong ký túc xá của trường, nên buộc phải ăn trong trường. Nói cách khác, trường đã thu tiền ăn của bạn từ đầu học kì. Hồi trước, căn tin trường cho phép sinh viên được mang đồ ăn đi miễn phí. Sau, căn tin trường đổi từ hộp giấy sang hộp nhựa để bảo vệ môi trường. Sinh viên muốn mang đồ ăn đi, phải trả thêm một khoản phí nhỏ.)

Quỳnh Như thuyết phục một hồi, bạn cũng chịu đi mua bánh mì.

Mà tự nhiên, bạn làm Quỳnh Như nghĩ về cái văn hoá TWAMP (Typical William And Mary Person). Sinh viên trong trường, thích than thở về chuyện mình ham học, ham làm, ham chơi, ham tham gia các hoạt động ngoại khoá. Người được trầm trồ là người lấy 18 tín chỉ, đi làm bán thời gian, tham gia nghiên cứu khoa học, v.v… Bước ra khỏi thư viện Swem lúc 2h sáng, hay ngủ vỏn vẹn 4 tiếng mỗi đêm, dường như là cái gì đó ghê gớm lắm, đáng tự hào lắm. Haiz!

Tâm lý Uốn nắn Hành vi

Học kì này, thị học lớp Tâm lý Uốn nắn Hành vi (Behavior Modification). Skinner, cha đẻ của Tâm lý học Hành vi, tin rằng ông có thể khiến mọi đứa trẻ trở thành người mà ông muốn. Tất nhiên, ông đã quá tự tin vào thưởng và phạt. Mà cứ cho như là ông đúng, thì cách dạy dỗ tốt nhất là thưởng, chứ không phải là phạt.

Lịch thưởng và phạt có ảnh hưởng đến hành vi của con người. Phạt, thì phải phạt sớm (khi hành vi chưa trở thành thói quen), phải phạt ngay lập tức (ngay sau khi hành vi vừa được thực hiện), và phải phạt đều đặn, thì mới có kết quả như mong muốn. Bố mẹ muốn phạt con, thì tốn nhiều thời gian, công sức, và đôi khi lại không hiệu quả. Thay vì con học hành vi đúng, thì có thể rút kinh nghiệm, lén lút tiếp tục hành xử sai những khi không có bố mẹ quan sát. Thêm vào đó, phạt có thể dẫn đến những cảm giác tiêu cực như sợ hãi, giận dữ, căm ghét, v.v…, ảnh hưởng đến tình cảm giữa bố mẹ và con cái.

Còn thưởng, thì có thể lịch thưởng ngẫu nhiên có hiệu quả hơn lịch thưởng đều đặn. Không biết khi nào được thưởng, con người ta có khuynh hướng cứ muốn làm tốt đều đều, hy vọng sẽ được may mắn. Trung bình khoảng cách thời gian giữa các lần được thưởng càng thấp càng tốt.

Nếu muốn có con cái tự tin trong xã hội, thì kết bạn với bố mẹ của bạn con cái, dành thời gian chở con cái đi dự tiệc sinh nhật của bạn bè, mời bạn bè con cái về nhà ăn uống, xem phim, ngủ nghê, v.v… Thưởng cho con mỗi khi con chào người lạ, hoặc mỗi khi con chờ đến lượt mình, không cắt ngang người đối diện. Nếu muốn con cái ham đọc sách, thì khen con mỗi khi con cố gắng làm bài tập, đọc sách, đặt câu hỏi và tự tìm kiếm câu trả lời trên mạng.

Nếu muốn con cố gắng trong cuộc sống, thì động viên con mỗi khi con nỗ lực. Khen thành quả của con có thể khiến cho con vì ngại thử thách. Khi con bước ra khỏi vùng an toàn, rủi ro con bị thất bại tương đối cao. Nếu bố mẹ dè bỉu con mỗi khi con thất bại, con có thể chỉ tham gia những hoạt động mình giỏi nhất, những hoạt động chắc chắn mình sẽ thành công. Mà tất nhiên lĩnh vực mình là thầy, ít hơn lĩnh vực mình là thợ. Con người mà ngại khó, ngại, khổ, ngại thua, thì cuộc đời sẽ không được giàu, không được phong phú.

Thưởng, có thể là: nhìn, cười, khen, xoa đầu, ôm, tặng con thêm một quyển sách mới, cho con ngủ trễ, cho con ăn kem, cho con xem phim, cho con tắm bồn, v.v…